[Cực hay] Nuôi ma ngải

Chuyên mục: - Đăng ngày 21/08/2012 - Cập nhập lần cuối 12/9/2012  

Lưu đứng ngó bà Chín tồng ngồng nhìn dáo dác, thân thể bà thật đẫy đà, chàng nghĩ tới tối qua quần thảo với khối thịt nung núc ấy, tự nhiên da thịt lại nóng lên.
“Ủa, quần áo em đâu hết trơn rồi kìa? Anh Lưu ơi.”
“Thưa dì con thấy quần áo của dì và anh Lưu bị đạp xuống đất dính cứt bò dơ hết chơn nên đã giặt, đem phơi ngoài sân từ sáng sớm rồi ạ”
Cả Lưu và bà Chín đều giật mình vì sự xuất hiện bất ngờ của Cam, Lưu đứng chết trân, còn bà Chín cuống quýt nhào lên giường chụp lấy cái mền cuốn vô thân thể. Mặt mũi bà tái ngắt, chân tay run lẩy bẩy. Bà không thế nào ngờ được có chuyện này xẩy ra. Bây giờ ăn làm sao, nói làm sao đây. Như thế là con quỉ cái này biết hết chơn rồi còn gì. Chuyện này đồn um lên, bà còn mặt mũi nào ở khu này mà làm ăn nữa. Lưu lắp bắp hỏi:
“Em… em tới đây từhồi nào vậy, làm Bao vô được nhà?”
Cam nói tỉnh bơ như không có chuyện gì xẩy ra.
“Dạ, em tới đây sớm lắm. Chị Thơm đau gần chết, tối qua cố lết về được tới nhà cho em hay tới đây thế chỉ. Hình như chị ấy bị trúng gió gì gì đó…, mẹ em phải tắm rửa cho chị ấy rồi nấu nước xông nữa. Cả nhà lụe đục cả đêm.”

Lưu dở khóc dở cười. Chàng không còn biết phải nói làm sao nữa. Cam nói xong đứng một chút, khôngthấy Lưu nói gì, nàng lườm chàng một cái thực dài rồi ngoe nguẩy đi xuống bếp. Bà Chín cũng nhìn thấy điệu bộ của Cam, người bà muốn sôi lên, nhưng làm gì được bây giờ, mặt bà thộn ra. Cơn bực lập tức trút lên đầu Lưu.
“Anh không kiếm quần áo khác mặc vô đi, còn đứng đó khoe cái của quí hoài hay sao hả. Thế này thì tức chết được.”

Nghe bà Chín nhắc, Lưu lật đật mở tủ lấy đại bộ đồ mặc vô thực nhanh. Mặc quần áo xong, chàng đứng sớ rớ khôngbiết phải làm gì nữa. Ngay lúc ấy Cam lại xuất hiện, hai tay nàng bưng hai ly cà phê sữa nóng hổi, miệng la:
“Nóng quá, nóng quá.”
Lưu luýnh quýnh chạy lại, đỡ một ly cà phê trên tay
Cam, lật đật nói:
“Em bưng ra nhà ngoài đi.”
Nói xong chàng cũng bưng ly cà phê đi ra. Vừa tới phòng khách, Lưu nghe Cam nói nho nhỏ:
“Anh ác lắm, hành hạ chị em tới thế mà còn hú hí ở đây được với con mẹ này cả đêm thì quá lắm rồi. Phải như em còn khuya mới để anh yên.”
Lưu toát mồ hôi, chàng nói nho nhỏ:
“Chị em thực sự đau làm sao?”
Cam lại lườn Lưu.
“Còn sao với trăng gì nữa. Bà ấy nhỏ con, còn anh như con bò mộng, lại húc bừa bãi làm sao người ta chịu được. Hôm qua mụ mập khám bệnh không nói cho anh nghe rồi hay sao.”
Lưu ngọng ngịu, trở nên cà lăm.
“Anh… anh… anh đâu có ngờ… ngờ… ngờ như thế chứ.”

Cam phì cười, nàng không ngờ chơi được Lưu vố này. Tối qua Thơm chạy về nhà thực sự vì sợ ma chứ chẳng có chuyện gì. Nhưng nàng cũng đã nói cho Cam nghe hết vụ mụ Chín khám bệnh tào lao làm nàng kẹt. Cam vừa bực, vừa tức cười, nàng cũng tò mò muốn biết con ma ra làm sao nên bầy kế bảo Thơm cứ ở nhà để sáng sớm Cam qua nhà Lưu làm việc thế Thơm. Trong thâm tâm nàng muốn có dịp gần gửi Lưu một cách danh chính ngôn thuận để đưa anh chàng này vô tròng như lão chủ tiệm hủ tiếu mấy năm trước. Ai ngờ bây giờ nàng lại gặp dịp chơi cả Lưu và mụ Chín một vố khoái dàn trời. Xong vụ này thế nào Cam cũng hốt hồn Lưa một cách dễ dàng thôi. Nàng vừa cười vừa nghiến răng véo vô đùi non Lưu một cái thực mạnh.

Lưu bị véo bất ngờ, đau quá, không dám kêu, chàng lật đật chụp lấy tay Cam giữ lại. Ai ngờ lại làm bàn tay nàng đụng ngay phải bộ hạ chàng. Cam la nho nhỏ như mắc cỡ, dơ tay trái đập nhẹ lên mình Lưu.
“A, cái anh này, em không chịu đâu.”

Lưu còn đang lớ dớ quên cả buông tay Cam ra, nàng đã ép sát thân thểvô mình chàngrồi. Lưu vừa cúi xuốngnhìn, miệng Cam đã kề ngay môi Lưu. Không còn nghĩ ngợi gì được nữa, chàng đặt nhẹ lên bờ môi mũm mĩm ấy nụ hôn vội vàng.
Cam xô nhẹ chàng ra, nói nho nhỏ:
“Coi chừng mụ Chín nhìn thấy thì anh chết đó.”
Lưu cười hì hì, nói nho nhỏ:
“Anh đâu có sợ.”
Cam lại phát nhẹ vô mình Lưu, cười khúc khích.
“Đốt anh đi.”
Nói xong nàng chạy lẹ vô bếp, không cho Lưu loạng quạng nữa. Cam nói với lại:
“Em phải chùi nhà đã, hôi hám quá đi.”
Nghe Cam nói chùi nhà, Lưu chợt nhớ lại bà Chín còn trong phòng ngủ. Chàng chạy vội vô hỏi:
“Chín à, hay là anh lấy bộ đồ ngủ của anh cho em mặc nhé, mình ra ngoài này uống cà phê đi.”
Bà Chín lắc đầu quầy quậy.
“Thôi, thôi, cho em về nhà.”
“Vậy em lấy quần áo đâu mặc mà về, đồ giặt chưa khô mà.”
“Con quỉ cái nó hại tui. Anh cứ lấy đồ ướt cho em đi, trời chưa sáng lắm đâu, cho em mượn cái xe đạp của anh về được rồi. Không ai để ý đâu.”
Lưu cố năn nỉ: .
“Thì em cứ ở đây đi, chờ quần áo khô về có sao đâu.”
Bà Chín giẫy đành đạch.
“Không có được đâu anh Lưu ơi. Con quỉ cái này nó chơi em, rồi khách khứa anh ra vô, thiên hạ lại đồn um lên làm sao em còn ở được khu này nữa chứ. Anh cứ lấy quần áo cho em đi, ướt cũng được, em nhất định phải về mà.”
Lưu chiều ý bà Chín, chàng thấy bà thật tội nghiệp.
Khi bà về rồi, Lưuxuống bếp thấy Cam nằm khèo trên ghế bố ca vọng cổ, chàng ngạc nhiên hỏi:
“Ủa, sao em bảo lau nhà mà.”
Cam cười hì hì, chọc Lưu:
“Hai anh chị tồng ngồng, thồn thộn ra đó. Anh bảo em vô phòng ngủ coi hai người biểu diễn hay sao chứ?”

Bây giờ Lưu mới chợt thấy Cam cố ý chọc mình. Từ sáng tới giờ chàng thấy mình thật ngây thơ để con nhỏ này quay mòng mòng, thật là khờ. Chàng nghĩ không chừng vụ cứt bò cũng là tác phẩm của con nhỏ tinh quái này. Tối qua làm gì có mùi miếc gì đâu.
Lưu lại bên ghế bố, bất thần thọc hai tay vô nách Cam làm nàng nhẩy nhổm, cười ré lên. . .
“Anh Lưu, anh Lưu… anh làm cái gì yậy nè.”
Lưu cười hì hì.
“Anh làm cái gì thì em phải biết chứ. Nhưng mà anh làm hay em làm hả?”
Cam vẫn tiếp tục cười khanh khách, nàng có máu nhột không chịu nổi khi ai thọc vô nách mình.
“Anh Lưu.., anh Lưu, thôi mà, thôi mà.”
“Được rồi thì thôi, nhưng em phải nói cho anh biết.”
“Biết cái gì?”
“Em biết cái gì chưa nói sao anh hay được?”
“Thì hôm qua anh phá chị Thơm tới gần chết, bả về nhà không dám nói với ai, vô buồng khóc lóc với em, năn nỉ em tới đây làm thế cho bả. Vì bả không muốn gặp mặt anh nữa. Bả cũng biết anh với mụ Chín lèo tẹo. Em không tin, nhưng sáng nay qua đây mới biết bà Thơm nói toàn sự thực. Mà từ hồi nào tới giờ, trong gia đình em, bà ta là người khờ khạo nhất, chỉ để cho người ta ăn hiếp thôi, chứ chưa làm gì được ai. Bây giờ anh còn muốn nghe gì nữa hay thôi?”

Lưu ngẩn ngơ tới khờ khạo, Chàng không ngờ chuyện này lại xẩy ra. Mặt mũi nhăn nhó, nói:
“Kể ra anh cũng hơi tệ thật, chỉ ham vui một chút thôi mà xẩy ra chuyện đáng tiếc này. Anh thú thực, với em anh coi như người trong nhà. Không hiểu sao tối qua anh có làm gì Thơm quá đáng đâu, lại xẩy ra như vậy được chứ. Mới có nhập vô, kế cúp điện, rồi lụp chụp là Thơm xỉu đi ngay.”
Cam “hừ” một tiếng nho nhỏ, cốý gài mình vô nội vụ.
“Mới có nhập vô thôi à? Anh nói coi em như người nhà em mới nói. Vậy em cũng xin được coi anh như người nhà đi để nói cho anh nghe, anh có chịu không?”
“Thì em cứ nói đi.”
“Năm nay em mới có mười sáu tuổi, ai thì em không dám nói. Chứ như anh, bình thường mà quần cả đêm, em cũng không có xỉu đi được đâu. Anh có tin không?”

Hình nhưLưu khônghiểuý Cam, chànglại tưởng nàng đang cố buột tội chàng.
“Có lẽ Thơm yếu đuối, bà Chín nói xương hông cô ta nhỏ nữa, lại vừa bị mổ nên mới ra nông nỗi. Chứ thực sự anh ehưa có làm gì quá đáng mà.”

Cam thấy Lưu khờ quá, nàng tiến thêm bước nữa, cố mở thực rộng cánh cửa cho chàng bước vô. Nàng biết chắc là Thơm không bao giờ trở về đây làm nữa, vì hình ảnh con ma hiện ra ngờ ngờ hai lần liền sát bên cạnh. Tánh chị nàng hơn ai hết, Cam biết rất rõ. Thơm sợ ma hơn tất cả mọi thứ trên đời này. Người ta có thể giết nàng, còn hơn là bắt nàng ngủ ở nghĩa địa một đêm. Cũng vì vậy mà Cam đề nghị Thơm ở nhà luôn, để nàng thế Thơm làm cho Lưu.
Cam mỉm cười.
“Vậy mà sau đó, anh mắc cái gì lại hùng hục với mụ Chín cả đêm hả. Bộ chị em em xấu xí lắm hay sao?”
Lưu chưa biết nói gì, Cam lại tiếp:
“Thôi chuyện đã qua rềi, bỏ đi. Anh ra nhà ngoài uống cà phê đi kẻo nguội.”
“Thì em ra đó uống với anh đi, có hai ly lận mà.”
Nói xong không để cho Cam có bằng lòng hay không, Lưu nắm tay nàng kéo lên. Cam làm bộ nương theo tay chàng ngả vào lòng Lưu. Nàng áp má vô ngưc chàng, ngưởng mặt lên và từ từ nhắm mắt lại. Lẽ dĩ nhiên bây giờ Lưu phải hiểu rồi, chàng vội vàng cúi xuống ngay. Bờ môi ngọt lịm của cô gái mười sáu tận hiến một cách bất ngờ tới thích thú vô biên. Lưu ôm ghì lấy nàng, lưỡi nàng lùa qua miệng chànglàm Lưurun lên. Hình nhưthân thể nàng cũng đangrun rẩy trong nhịp thở ái ân. Lưu từ từ kéo Cam nằm xuống ghế bố…

Tối nay đúng mười hai giờ đêm, Lưu lại vô phòng nuôi Ma Ngải. Cả ngày hôm nay nàng và Cam quần thảo tới mù trời tối đất. Quả thực như lời nàng nói. Cam khoẻ và dai sức gấp mười lần Thơm. Nàng mới có mười sáu tuổi mà không hiểu sao thân thể nẩy nở như vậy được. Lúc ở San Franciso, Lưu khoái đọc nhất mục Mõ mười sáu trong mấy tờ tuần báo Mõ. ớ đó, cái tuổi mộng mơ eủa cô nàng nào đó cũng nhiều lúc làm cho người Lưu nóng lên vì tưởng tượng. Nhưng chàng không ngờ tuổi mười sáu của Cam làm cho chân tay Lưu bải hoải. Chứ đâu chỉ có phải mơ mơ mộng mộng như Mõ mười sáu của tờ báo nọ. Hình như cái tuổi mười sáu trên Báo Mõ nó thuộc vào thời đại cách nay ba mươi năm rồi thì phải. Có lẽ cô Mõ mười sáu nào đó trên Báo Mõ bây giờ cũng xấp xỉ gần năm mươi ? Hèn gì ở cái tuổi sống nửa thếkỷ rồi thì mười sáu cái nổi gì đây chứ, yếu xìu là phải rồi. Làm sao mà giống như Cam mười sáu ngày hôm nay.

Lưu mệt mỏi chích đầu ngón tay cho máu rỉ ra. Con Ma Ngủi bám sát vô người chàng, nghểnh mũi lên chờ hít máu trên tay Lưu. Mới có bảy ngày, con Ma Ngải bây giờ lớn như một con mèo Xiêm. Nhưng chân tay nó nhỏ nhắn, dài lêu khêu gấp ba thân hình, nên khi y đứng lên, cái đầu nó đã muốn cao xấp xỉ với đầu Lưu rồi. Hai tay nó cũng dài như hai chân, khi đứng, cánh tay buông thõng gần chạm đất. Nhiều khi nó bò như khỉ, nhiều lúc nó đi như người. Ghê gớm nhất là lúc nó cuộn tròn cả chân tay chung quanh mình tròn như một trái banh và lăn đi nhanh như một tia chớp. Mắt thường chỉ nhìn thấy một bóng mờ xẹt ngang. Hơn thế nữa, không phải nó chỉ lăn trên mặt đất, mà có thể lăn ngay trên không trung như một trái banh được đá xẹt vô lưới.

Con Ma Ngải vừa hít xong giọt máu tử ngón tay Lưu, nó rít lên nghe chói tai. Cuộn mình lại thành trái banh lao vút ra khỏi cửa. Lưa giật mình, nhưng chàng đã có kinh nghiệm lần trước. Mặc kệ nó muốn đi đâu thì đi. Chàng biết thế nào nó cũng bắt một con gà, con qué gì đó như hôm trước, đem về ăn. Chàng nhủ thầm; bất quá thiên hạ phát giác thì đền là cùng, chứ có sợ gì đâu. Mục đích của chàng là phải trả thù, do đó có giá nào lại không chấp nhận chứ.

Mặc dù không đuổi theo Ma Ngải như hôm trước, nhưng Lưu cũng mở toang cửa cho nó trở về. Chàng trở vô phòng ngử ngay, vì cả ngày hôm nay quần thảo với Cam mệt muốn ngất ngư rồi.

Cam dậy thực sớnl vì hôm qua nàng đã ngử vùi từ tám giờ tối tới giờ. Nàng đi ra nhà ngoài, ngạc nhiên thấy cửa nẻo mở toang. Ai lại thời buổi này mà đêm hôm mở toang cửa ra mà ngủ bao giờ. Dân chúng ngoài đường đói meo. Mười nhà thì hết chín ăn cơnl trộn khoai. Trộm cướp bay giờ như dươi, không cẩn thận có ngày tiêu tán sản nghiệp là chuyện không có gì đáng nói cả.

Cam đi một vòng ra sân, ra sau nhà, qua mé ao, rồi trở lại ngồi dưới gốc cây si mọc um tùm sát nhà. Những cành lá si rủ xuống, bè ra che khuất cả mái ngói, những rễ si cuốn vào nhau treo lòng thòng chung quanh thân cây làm thành những hang ổ cho chim chóc làm tổ thực dễ dàng.

Tựnhiên Cam nghĩ, nêú nàng là con ma nhát chị Thơm ngày hôm qua thì thế nào nàng cũng chọn cây si này làm nhà. Cam nhớ lại những mẩu chuyện ma được bạn bè kể lại luôn luôn lấy cây si hay cây đa đầu làng làm đề tài. Nàng mỉm cười nghĩ tới con ma nhát Thơm tối hôm trước. Thực là trông gà hoá cuốc. Con mẹ mập nó hại Thơm mà bà ta không nhìn thấy, cứ đổ triệt cho ma quỉ cái nào ở đâu không biết. Cam nghĩ, để bữa nào tối trời, rủ bà Thơm tới gốc si này nhát bà ấy một mách chơi cho vui.

Tưởng tượng ra cảnh Thơm ôm đầu, chạy té đái trong đêm tối làm cho Cam thấy khoái chí cười sằng sặc. Nàng đứng dậy đi vô nhà, đóng cửa lại. Vừa trở vô trong, Cam thấy cửa phòng bên hông mở toang, nàng đi tới coi. Căn phòng này Thơm dặn nàng là nơi làm việc về nguyên tử của Lưu nên tuyệt đối không được vô. Lời dặn đi dặn lại của Thơm càng làm Cam tò mò và nhân cơ hội này, nàng thử ló đầu vô nhìn một cái xem máy móc nguyên tử bên Mỹ ra sao cho biết, ai ngờ khi Cam nhìn vô trong, chẳng có cái gì ngoài cái đi văng làm nàng ngạc nhiên tới sửng Cam vội vàng bước nhanh vô phòng, bật đèn nhìn cho rõ. Nàng lại khám phá ra có ai đào lỗ ngay dưới gầm di văng, đất cát còn bới tứ tung. Nàng nghĩ ngay tới ăn trộm đã đào hầm vô nhà, ăn cắp hết máy móc nguyên tử rồi mở cửa chánh chuyển hàng đi, bởi vậy lúc nãy nàng mới thấy cửa nẻo toang hoang như thế.

Chân tay Cam run lẩy bẩy, như vậy thì chết rồi. Nàng lật đật nâng chiếc di văng lên, một miệng hầm toang hoác hiện ra rõ dàng trước mắt. Không còn nghi ngờ gì nữa, nàng chạy vội ra ngoài kêu Lưu gấp rút:
“Anh Lưu, anh Lưu ơi… dậy… dậy…”
Lưu choàng tỉnh, chàng ngơ ngác một lúc mới nghe rõ Cam nói gì.
“Anh Lưu ơi, chết rồi. Tối qua ăn trộm đào hầm vô nhà khuân hết máy nóc nguyên tử của anh đi rồi. Dậy mau đi Lưu không nín cười được, chàng dụi mắt, định pha trò một câu, lại nghe Cam nói tiếp.
“Em dậy sớm, thấy cửa nẻo mở toang hoác, lại tưởng tối qua anh quên không khoá cửa nên đi một vòng kiểm soát lại nhà cửa. Vô phòng làm việc mới biết ăn trộm đào hầm vô nhà khuân hết máy móc nguýên tử của anh đi rồi.”
Lưu tá hoả, hỏi:
“Em vô phòng đó à?”
Cam vô tình nói thực tự nhiên.
“Dạ, em có lật chiếe đi văng lên, thấy một cái lỗ chầng dầng nữa đó.”

Lưu tụt ngayxuống giường, chạy như ma đuổi vô phòng nuôi Ma Ngải. Mô hôi chàng toát ra thực nhanh. Như thế thì chết rồi. Cam có gặp con Ma Ngải của chàng không. Không khéo con nhỏ này làm hư hết mọi chuyện.

Cam cũng theo Lưu vô phòng. Trong phòng trống rỗng chẳng có gì ngoài chiếc đi văng đã được Cam dựng lên đã lộ ra miệng hầm toang hoác. Lưu run lẩy bẩy, chàng thấy Cam đứng sớ rớ đằng sau, lật đật đẩy nàng ra ngoài. Khóa cửa lại ngay. Cam ngạc nhiên đứng nhìn Lưu trân trân. Lưa lật đật nói:
“Anh không mất cái gì hết, đừng bao giờ em vô trong đó Thực là nguy hiểm.”
Cam ngơ ngác hỏi:
“Tại sao kỳ vậy, máy móc nguyên tử của anh đâu hết rồi, lại nói là không mất cái gì là làm sao. Cái miệng hầm là cái gì nữa đó. Có gì nữa đâu mà nguy hiển chứ.”

Lưu thở phào nhẹ nhõm, chàng biết ngay Cam chưa biết gì về vụ chàng nuôi Ma Ngải trong đó. Lưu nói dối thực nhanh.
“Cái hầm không phải là ăn trộm đào. Đó là do máy nguyên tử khoét sâu xuống đất. Anh sợ người ta biết nên phải để cái đi văng lên trên. Em ẩu quá đi, chui vô đó chất phóng xạ bám vô người lột da chứ không chơi.”
Cam tái mặt.
“Trời ơi, vậy có sao không anh?”
Lưu khoái trí nhìn bộ dạng sợ hãi của Cam. Chàng mới nhìn thấy những nét thơ ngây thật dễ thong của đứa con gái mười sáu này. Chàng không thể bỏ lỡ cơ hội được.
“Trăng với sao gì nữa, khi em nhấc cái đi văng lên là đã bị nhiễm phóng xạ rồi. Ít nhất là hai tay, chỉ vài năm sau nó phát ra như những người Nhật Bản bị bom nguyên tử sẽ lở loét như người bị bệnh cùi. Khi sanh con đẻ cháu mấy đời còn ảnh hưởng.”

Một luồng hơi lạnh chạy dài qua nguởi Cam, nàng run lên bần bật, nói như khóc:
“Anh Lưu ơi anh Lưu…, em.. em làm sao bây giờ?”
Lưu nói thực nhanh.
“Phải đi tắm ngay, may ra còn kịp. Để anh pha thuốc trừ phóng xạ cho em tắm mới được. Em cởi quần áo ra đi. Nhớ để bộ đồ đó riêng ra, không có dính vô đâu là chết đó Cam chạy vô phòngtắm thực nhanh. Lưu theo sau liền, chàng chỉ chiếc chậu để ở góc phòng nói như ra lệnh:
“Cởi quần áo bỏ vô đây đi.”

Cam làm theo ngay, không suy nghĩ gì nữa. Lưu đứng ngắm nàng cởi bỏ quần áo, thân thể chàng nóng lên hừng hực. Những đường cong của cô gái mười sáu lồ lộ và nét mặt sợ hãi tới tội nghiệp lại eàng làm chàng thích thú. Lưu bảo nàng:
“Em đổ nước ra chiếc chậu này, để anh ra ngoài lấy thuốc.”

Nói xong Lưu chạy ra nhà bếp, chàng bốc một name muối, lấy tờ giấy viết thư gói cẩn thận, đem vô phòng tắm. Cam cũng vừa đổ đầy chậu nước xong. Lưu lấy chiếc ly đổ nước vô, trịnh trọng mở gói muối đổ vô ly, quậy đều. Tới khi muối tan hết, chàng bảo Cam:
“Em hứng hai tay vô cái chậu này, anh sẽ đổ thuốc vô tay em, em rửa cho thực đều, bởi vì anh chỉ còn có bấy nhiêu thuốc, nếu hết là phải bay qua Mỹ mới mua được. Thuốc đắt lắm, cả ngàn đô la chứ không phải chơi đâu.”
Cam run rẩy đểhai taytrên miệngchậu, Lưu đổ ly nước muối vô tay nàng, nói:
“Rồi, chà sát cho thực mạnh, nhất là chỗ nào bị nứt nẻ phải đổ thuốc vô nhiều nhiều mới được.”
Cam chìa ngón tay trỏ, run run nói:
“Anh ơi, hôm qua em gọt khoai bị đứt tay ở đây. Trời ơi, chết rồi.”
Lưu đổ nước muối vô chỗ tay đứt. Cam suýt soa:
“Trời ơi, xót quá anh…”
Lưu làm bộ gật đầu, nói:
“Tốt, tốt lắm, như vậy em còn cảm giác. May mà cho anh hay kịp thời, nếu da thịt mất hết cảm giác là coi như xong.”
Cam lo âu, hỏi:
“Như vậy là không có gì nữa phải không anh?”
Lưa hù thêm:
“Cũng chưa biết được, còn phải thử lại đã. Bây giờ em ngồi vô chậu nước đi, để anh tắm cho em.”

Cam ngoan ngoãn leo vô ngồi trong ehậu, Lưu cho ly nước muối vô chậu nước rửa thực sạch, chàng không muốn sau này Cam khám phá ra đó là nước muối làm hư chuyện, Lưu thủng thắng lấy tay bốc nước vỗ vô thân thể Cam. Chàng vuốt ve, nắn bóp thân thể nàng tự nhiên như một bác sĩ trị bệnh. Ngày hôm qua Lưa đã quần thảo với Cam cả ngày, nhưng lúc đó Cam ranh mãnh, làm khó làm dễ chàng đủ thứ. Những cảm giác khoái cảm đưa tới cho chàng như một thứ cầu xin ân huệ của người yêu; chàng đã phải năn nỉ, hứa hẹn, chiều chuộng Cam như một tên nô lệ qụy lụy tình yêu.

Bây giờ Lưa lại có một cảm giác hoàn toàn mới lạ. Chàng là chủ nhân ông của tấm thân kiều diễm này. Lưu bảo sao Cam nghe vậy. Nàng vâng lời trong sự sợ hãi lo âu, chẳng khác gì một bệnh nhân đứng trước quan thầy trị bệnh của họ.

Chàng vuốt, chàng xoa, chàng bắt nàng quay đầu này, ưỡn đầu kia và cuối cùng Lưu bế Cam vô phòng ngủ…

Tags:

Các phần khác
Truyện cùng loại